Nhưng nói thì nói thế, chứ cánh già cũng có điều mà các bạn trẻ không thể so sánh được(!), tức là chúng tôi đã đến cái tuổi… muốn nói gì thì nói! Và bây giờ, tôi sẽ tâm sự với các bạn về cái thời “kẻ đón người đưa”, nghĩa là cái thời tuổi như các bạn đó nghe!
Dạo đó có một chàng, gần như buổi trưa nào cũng đến cơ quan rủ tôi đi ăn. Mình rất nể, cũng có hôm
 |
| Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn. Ảnh: Hà Anh |
rủ thêm một bạn gái đi cùng, vì đi ba người thì vô tư mà! Nhưng chàng rủ riêng thì không bao giờ mình đi, cứ thế mãi đến nỗi một hôm chàng không chịu nổi, hỏi thẳng: “Em có thể cho anh biết tại sao em không thể đi ăn với anh mà cứ phải có bạn đi kèm, mục đích của em là gì?”. Mình giả vờ ngây thơ: “Có bạn đi cùng càng vui chứ sao ạ?”. “Không, nhất định em phải nói sự thật cho anh biết”, chàng khăng khăng. Để chàng hỏi đi hỏi lại chán chê, mình thở dài: “Nhưng em nói có gì sai, anh có giận không?”, “Không, anh hứa là không mà”. Lúc đó mình mới làm bộ buộc phải nói, rất ngập ngừng và… bối rối: “Anh cứ thử nhìn kĩ hai bàn tay của anh đi, có thấy điều gì bất thường không? Chàng nhìn xuống hai bàn tay, vẻ rất hãnh diện: “Anh thấy hai bàn tay này chưa làm gì sai, trông lại rất sang trọng và sành điệu”. Mình cười: “Anh thử đếm xem trên hai bàn tay anh có bao nhiêu chiếc nhẫn? Em nhìn sơ qua có lẽ phải hơn mười, vì có ngón anh đeo tới hai cái. Nói thật nhé, trông trọc phú và ghê chết đi ấy, nếu đi một mình với anh, em thấy rất ngượng! Chàng bỗng mặt đỏ tưng bừng, không nói thêm gì, lẳng lặng ra về. Mình cứ tưởng thế là thoát, sẽ không bao giờ thấy mặt chàng nữa. Ai dè, mấy hôm sau, chàng lại đến, giơ hai bàn tay không còn chiếc nhẫn nào và hỏi: “Theo em, anh nên đeo mấy cái thì vừa đủ?”. “Không cần đeo một cái nào cả!”. Đó là trường hợp thứ nhất.
Thứ hai là một chàng tốt nghiệp kĩ sư ở nước ngoài hẳn hoi, cũng có vẻ “chết”, cứ thư từ, gọi điện suốt, nhưng thường là mình không trả lời. Chàng cũng cứ một mực hỏi bằng được tại sao mình không ưng trong khi chàng thì rất sôi nổi và nồng nhiệt. Một hôm, mình nói qua điện thoại: “Rất đơn giản thôi anh ạ, khi nào anh gọi cho Thanh Nhàn mà anh nói “A-lô” chứ không phải “A-nô” thì Nhàn sẽ trả lời ngay anh nhé!”.
Lúc đó, chắc là bất ngờ quá, chàng tắt máy ngay, im re. Mình cũng tưởng thế là thoát, nhưng nào có xong. Mấy hôm sau, chàng đến tận nhà, thanh minh:
- Hôm ấy, Thanh Nhàn làm mình ngượng quá. Nhưng nghĩ lại, thấy Nhàn rất quý và thương mình nên mới nói thẳng như vậy. Xưa nay chưa có ai nói với mình như thế cả nên mình cũng không để ý nữa. Bởi vì, Nhàn biết không, mình học và nói tiếng Anh rất chuẩn, thế mà không hiểu sao nói tiếng Việt vẫn cứ nhầm N với L. Mình nghĩ mãi mới hiểu, có lẽ vì cả tỉnh mình nói ngọng, từ nhỏ đến lớn, mình tiếp xúc với bố mẹ rồi thầy cô, bạn bè, ai cũng ngọng như vậy cả nên… Tôi cười:
- Không sao đâu anh! Anh cứ cố sửa là thế nào cũng được mà! Vậy nhưng cho đến nay, chàng vẫn cứ “A-nô”, và mình vẫn cứ không trả lời.
Không biết có nên kể thêm một trường hợp nữa? Chỉ e là, sau bài báo này mà các chàng giận dỗi, bỏ đi một mạch không quay đầu lại, thì thật đúng với câu thơ mà mình đã viết cách khoảng… 10 năm: “Người yêu ngày ấy đâu rồi?/ Chỉ câu thơ sống cùng tôi tuổi già…”.
Đó là lần đầu tiên mình gặp một người, mà theo mình thì người đó, lúc ấy, cách đây khoảng hơn 30 năm, cực kì đẹp trai, nghĩa là, hình như mình bị “sét đánh”! Lúc chàng hỏi mình có nhớ mình đã gặp chàng ở đâu không, vì mấy hôm trước mình đã gặp, nhưng chưa hề chuyện trò gì, mình trả lời luôn: “Nhớ chứ ạ, vì hôm đó họp, anh nói dài và nhạt quá, nên mình nhớ ngay”. Mặt chàng đỏ tưng bừng, không nói nổi một lời nào, lặng lẽ quay đi. Mình nghe tim đập xa xót, nghĩ quả này là hỏng hẳn rồi, lỡ miệng rồi, chết cha rồi! Nhưng hôm sau, chàng bỗng tìm mình, cười hiền: “Quả thật là chưa bao giờ có ai nói đốp vào mặt mình dã man như Nhàn cả. Con gái Hà Nội gì mà ghê gớm thế? Nhưng mình rất biết ơn Nhàn, Nhàn đã nói rất đúng nhược điểm của mình. Mình xin hứa là nhất định sẽ sửa”. Mình bối rối quá, chưa biết phải trả lời sao thì chàng lại nói tiếp, rất dịu dàng: “Mình hi vọng là có một người bạn luôn giúp mình nhìn ra và sửa những gì còn chưa tốt, đồng ý nhé!”. Và chàng mỉm cười, đưa bàn tay phải ra, mình cảm động cũng đành đưa bàn tay mình để chàng nắm lấy, coi như một lời hứa hẹn thân tình!
Các bác già bọn tôi bảo nhau: Con người có mấy cái hồi: Hồi trẻ - Hồi xuân - Hồi kí - Hồi ức… Bây giờ là tôi đang ở đoạn “Hồi ức”, tức là rất ức vì mình đã già, đành làm bộ nhớ lại tuổi thanh xuân và… khuyên nhủ các bạn trẻ.
Phan Thị Thanh Nhàn