Ngày 27 -7,
sông Thạch Hãn lại trắng màu hoa huệ. Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ/Đáy sông
còn đó bạn tôi nằm/Có tuổi đôi mươi thành sóng nước/Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm.
Đất nước ta đâu chỉ có một dòng Thạch Hãn. Từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái,
hàng triệu tấm gương hi sinh oanh liệt, hàng triệu nấm mồ, có tên và chưa tìm được
tên. Trên những dòng sông quê hương vẫn vang vang khúc bi hùng, nước sông như vẫn
sục sôi hờn căm một thời bom đạn. Trên đất nước ta, làng quê nào cũng có bia
chiến thắng. Bên cạnh bia chiến thắng là bảng vàng ghi danh hàng trăm liệt sĩ -
những nam thanh nữ tú, những nông dân mặc áo lính, những học sinh sinh viên...
quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Tổ quốc thanh bình, dân giàu nước mạnh... ta
càng nhớ ơn bao anh hùng ngã xuống. Máu đào của các liệt sĩ thêm đỏ thắm màu cờ
Tổ quốc. Xương thịt bao liệt sĩ thêm xanh tươi đồng ruộng Việt Nam. Có ngày
hôm nay bao nhiêu thế hệ đã đổ máu xương; bao thế hệ tuổi xuân xanh ngã xuống nơi
trận mạc.
Tháng Bảy,
Nghĩa trang liệt sĩ rực rỡ sắc cờ hoa. Tháng Bảy, có mẹ già rưng rưng trước mộ
cháu con rồi khóc lá vàng còn ở trên cây... tháng Bảy, có những người lính đến
nghĩa trang viếng đồng đội, cha, mẹ, anh, em... Chiến tranh 30 năm mất mát quá
nhiều. Vì mất mát quá nhiều nên hôm ta trân trọng nâng niu cả những gì bình thường
nhất. Ta yêu những dòng kênh con rạch; yêu những nẻo đường không tên còn ngập đầy
lá cỏ; yêu những ngọn đồi nắng lửa mưa tuôn... Yêu tất cả bởi nơi nào cũng có
máu xương ông cha ta đã đổ. Yêu tất cả bởi đó là Tổ quốc, quê hương. Đó là máu
xương bao hế hệ. Là ngày 27-7 uống nước nhớ nguồn... Nên tháng bảy có hai ngày
rằm... cho ta tỏ lòng tôn kính tri ân...
Bùi Kim Thăng